_____________
Tin tức - News
Phát thanh Tin lành
Bài giảng
Phụ nữ
Văn - Thơ
Báo Liên kết
Nối kết - Links

Giờ Thờ Phượng Mỗi Chúa Nhật

2:00 pm Cầu Nguyện
2:30 pm Thờ Phượng
4:00 pm Trường Chúa Nhật

Direction

 

 

Tại sao gọi Chúa Jesus là Con Đức Chúa Trời

--Nhưng chúng ta có thể hỏi: “Chúa Giê-xu tự nhận là Đức Chúa Trời, vậy có bằng cớ gì tỏ ra lời Ngài tự nhận đó là đúng không? Gọi Ngài là con Đức Chúa Trời thì có ý-nghĩa gì? Nếu Ngài là Đức Chúa Trời thì Ngài là Đức Chúa Trời sao gọi là Con Đức Chúa Trời?”

--Thật ra khi chúng ta luận về Đức Chúa Trời, chúng ta phải dùng ngôn-ngữ loài người, nhưng ngôn-ngữ loài người không thể nào diễn-tả các sự vật một cách hoàn toàn được. Chính Chúa Giê-xu xưng Đức Chúa Trời là Cha, và Ngài thường dùng danh từ “Cha” “Cha ta” Ngài phán Ngài biết Đức Chúa Trời một cách trọn vẹn, những lời Ngài phán, những việc Ngài làm, Ngài đều học từ nơi Đức Chúa Trời. Ngài luôn luôn làm trọn những ước muốn của Đức Chúa Trời và cũng luôn luôn hưởng được tình yêu từ Đức Chúa Cha. Như vậy tuy Ngài phán rằng Ngài với Đức Chúa Trời là một, nhưng Ngài cũng nêu lên sự phân-biệt giữa hai Vị.

Điều nầy có vẻ khó hiểu, nhưng Chúa Giê-xu có ý dạy chúng ta rằng Đức Chúa Trời không phải là Đấng chỉ có một thân-vị. Dầu Đức Chúa Trời là một, nhưng lại có hơn một thân-vị. Nếu chúng ta suy-nghĩ, chúng ta sẽ thấy điều nầy rất hữu-lý. Kinh-thánh chép Đức Chúa Trời là tình yêu. Vậy tình yêu phải có một người làm đối tượng. Nếu Đức Chúa Trời chỉ có một thân vị, thì Ngài chỉ yêu chính mình Ngài sao? Như thế chỉ là vị-kỷ mà thôi. Chúa Giê-xu dạy Đức Chúa Trời có ba thân vị: Đức Cha, Đức Con và Đức Thánh Linh. Ba thân vị dầu riêng biệt nhưng là một Đức Chúa Trời, vì ba vị đều cùng chung một mục đích, một ý chí, một hành động, một tâm tánh và một bản-thể.

Một số người Hồi-giáo nói họ không thể nào theo Cơ-đốc-giáo được, vì Kinh-thánh chép Chúa Giê-xu là con độc sanh của Đức Chúa Trời, như vậy có nghĩa là Đức Chúa Trời có vợ và vợ Ngài đã sanh Chúa Giê-xu chứ gì. Thật ra họ đã hiểu lầm. Chúng ta dùng ngôn ngữ loài người để bày tỏ chân lý về Đức Chúa Trời. Khi Kinh-Thánh xưng Chúa Giê-xu là “Con độc sanh” của Đức Chúa Trời thì có ý nhấn mạnh vào thực sự là không một ai khác là Con Đức Chúa Trời như Chúa Giê-xu. Kinh Tân-Ước dạy rằng nếu chúng ta tin Chúa Giê-xu thì được trở nên con-cái của Đức Chúa Trời, được tiếp nhận vào gia đình của Đức Chúa Trời, nhưng chúng ta chẳng có cùng một bản thể như Đức Chúa Trời. Loài người nguyên thủy do Đức chúa Trời dựng nên, vì cớ đó họ lệ-thuộc Ngài. Nhưng Chúa Giê-xu không chịu dựng nên, vì cớ đó Ngài không bị lệ thuộc. Khi ở trần gian ngài đã làm phép lạ để tỏ ra rằng Ngài có quyền trên cõi thiên nhiên, tật bệnh, chết chóc, và tà ma. Khi Ngài truyền lệnh thiên-nhiên phải vâng lời Ngài, vì Ngài là Chúa của cõi thiên-nhiên và của sự sống. Chúng ta chỉ là những con người, chúng ta không biết ngày mai sẽ có gì xảy đến, chúng ta cũng không biết mình sẽ sống bao lâu và chết cách nào (trừ trường hợp tự sát).

Bây giờ có lẽ chúng ta rõ tại sao chúng ta gọi Chúa Giê-xu là Con Đức Chúa Trời vừa là Đức Chúa Trời. Ngài với Đức Chúa Trời là một. Ngài có cùng một quyền năng, địa vị, thế-lực và bản-thể như Đức Chúa Trời; nhưng Ngài được gọi là Con để phân biệt Ngài là một thân vị ở trong Đức Chúa Trời. Ngài xưng thân vị kia của Đức Chúa Trời là Đức Chúa Cha và Đức Thánh Linh.

--Bằng chứng gì chứng tỏ những lời Ngài tự nhận đó là đúng?

--Trước hết phải kẻ đến tâm-tánh của Chúa Giê-xu. Tâm-tánh Ngài đã đánh mạnh vào trí-óc mọi người quen biết Ngài, kể cả kẻ thù-nghịch Ngài. Họ nhìn nhận rằng chưa hề nghe ai giảng dạy khôn ngoan như Ngài. Những người luôn sống với Ngài tuyên bố rằng Ngài đầy dẫy ân điển và chân lý. Ngay cả thời nay, những người không tin Ngài cũng tôn-quí và kính trọng Ngài, coi Ngài là người tốt nhứt từng sống ở đời nầy.

Một số người cho rằng các giáo chủ khác cũng nhân từ và bác ái lắm. Nhưng thật ra chỉ mình Chúa Giê-xu mới có ảnh hưởng lớn đến nỗi niên-lịch của lịch sử đã đổi thành T.C. (trước kỷ nguyên Cơ-đốc) và S.C. (Sau kỷ nguyên Cơ đốc). Ngay ở những nước như Nga-sô và Trung Quốc, là nơi chính quyền từng công khai chống Cơ-đốc-giáo, người ta cũng dùng cách ghi niên-hiệu nầy. Song có lẽ bạn sẽ nói “họ đã dùng cách nầy trước khi chống Cơ-đốc giáo, nên không muốn thay đổi cho thêm rắc rối.” Nhưng thật ra ở Trung Hoa, người ta không dùng niên lịch trước và sau kỷ nguyên Cơ-đốc cho đến năm 1949 là lúc lớp người hiện tại nắm chính quyền. Chính quyền chống Cơ-đốc-giáo này đã ra lệnh áp dụng phương thức ghi niên-hiệu theo kỷ-nguyên Cơ-đốc.

Một bằng chứng khác là Cơ-đốc-giáo hoặc Hội-thánh của Đấng Christ thành lập trên lòng tin rằng Chúa Giê-xu là Con Đức Chúa Trời, chết rồi sống lại, và có thể giải thoát người ta khỏi quyền lực của tội lỗi. Thoạt tiên Hội thánh gồm 120 người ở tiểu thị trấn Giê-ru-sa-lem thuộc nước Do-thái. Chẳng bao lâu nhờ rao truyền sứ điệp ấy mà Hội thánh lan tràn khắp thế giới, mặc dầu bị bắt bớ dữ dội. Các Hoàng đế La-mã đã nhiều lần toan tiêu diệt cả Hội thánh và Kinh Thánh. Từ đó đến nay có nhiều cơn bắt bớ khác, nhưng Hội thánh ngày nay đã trở nên đại đoàn thể rải rác khắp các nước, kết quả đó không phải nhờ vũ-lực mà thâu lượm được. Nhưng có người sẽ nói Phật-giáo, Ấn-độ-giáo, Hồi-giáo cũng đã lan rộng bằng cách ấy, nên lý-luận nầy đâu có hoàn toàn được. Thật ra các tôn-giáo ấy không có một sứ-điệp phi-thường như vậy đâu. Nếu bạn suy nghĩ, thì bạn sẽ thấy khó tin chính Đức Chúa Trời phải mặc lấy hình người mà ngự đến thế gian để chịu chết vì tội lỗi của những người Ngài đã dựng nên. Dầu sứ điệp ấy có khác thường, nhưng vẫn được nhiều người học thức, lỗi lạc trên đời nầy tin nhận. Thêm vào đó còn có sự sống lại. Chúa Giê-xu đã từ kẻ chết sống lại vì Ngài là Con Đức Chúa Trời và trong Ngài có quyền năng sự sống, sự sống lại của Chúa Giê-xu là một vấn đề quan trọng, chúng ta sẽ tìm hiểu những bằng cớ sự sống lại của Ngài vào một dịp khác, những bằng cớ ấy rất xác đáng đủ chứng tỏ sự sống của Chúa Giê-xu là một thực sự tuyệt đối.

Ngoài ra, chúng ta còn có nhiều bằng chứng nữa tỏ ra Chúa Giê-xu là Con Đức Chúa Trời.
« Trang 2 - Trang 4 »